Con đường triển nở tình yêu thương – Thiện Hữu

conduong3

SỐNG TRỌN VẸN
HÀNH TRANG CHO CÁI CHẾT

         Sau 16 năm mất liên lạc, Mitch Albom, một phóng viên thể thao bận rộn và thành đạt, tình cờ thấy thầy giáo cũ của mình, Giáo sư Xã hội học Morrie Schwartz, xuất hiện trên chương trình truyền hình “Nightline”. Thầy Morrie đang mắc phải chứng bệnh ALS (Amyotrophic lateral sclerosis) (bệnh teo cơ một bên), một căn bệnh nan y khiến cơ thể ông tê liệt dần cho đến khi ngừng thở.

Mitch đã quay lại thăm thầy và từ đó, mỗi ngày thứ Ba, anh bay từ Detroit đến Massachusetts để học “khóa học cuối cùng” về ý nghĩa cuộc đời. Trong căn phòng đọc sách nhỏ, hai thầy trò đã thảo luận về mọi khía cạnh của kiếp nhân sinh và nhiều bài học từ thầy Morrie về ý nghĩa cuộc đời, người cận kề cái chết, một đời làm nhà giáo:

“Điều quan trọng nhất trên cuộc đời là biết cách làm sao trao tình thương và tiếp nhận nó.”

“Hãy tiếp nhận tình thương. Chúng ta nghĩ rằng chúng ta không xứng đáng với tình thương. Chúng ta nghĩ rằng khi tiếp nhận tình thương, chúng ta trở thành quá mềm yếu. Nhưng có một người khôn ngoan tên Levine đã nói rất đúng. Ông ta nói: Chỉ có Tình yêu mới là hành động chí lý.”

“Tình yêu thắng, tình yêu bao giờ cũng thắng.”

“Tình yêu là sự hiện diện của ta trên cuộc đời, dù rằng thể xác ta đã ra đi.”

Đôi khi thầy Morrie chia sẻ về ý nghĩa cuộc sống, cái chết và về người xung quanh: Quá nhiều người loanh quanh, lẩn quẩn với một cuộc sống vô nghĩa. Họ trông như nửa thức, nửa ngủ, ngay cả khi họ bận rộn làm những việc họ cho là quan trọng. Bởi vì họ đang đuổi theo những điều sai lầm. Đường lối để tạo ý nghĩa cho cuộc sống là làm hết sức mình, mang tình thương đến cho người khác, phục vụ cộng đồng chung quanh ta và cố hết tâm sức để tạo những gì có mục đích và ý nghĩa cho cuộc đời ta.

Vào ngày thứ Ba cuối cùng, thầy Morrie đã rất yếu, căn bệnh ALS đã xâm chiếm đến phổi khiến ông khó thở và không còn đủ sức để trò chuyện nhiều như trước. Thay vì những bài giảng dài, buổi học này chỉ còn là những lời thì thầm và sự hiện diện lặng lẽ bên nhau. Thầy Morrie nói với Mitch bằng giọng đứt quãng: “Thương… em” và… “Thầy biết… em… lúc nào cũng… thương thầy”. Mắt ông nhỏ lại, rồi ông khóc, mặt ông nhăn lại như một đứa bé không biết nước mắt rơi vào đâu.

Thầy Morrie qua đời vào một sáng Chủ nhật, không lâu sau buổi gặp cuối cùng đó. Điều đặc biệt là ông ra đi khi tất cả người thân vừa rời khỏi phòng trong chốc lát để đi lấy cà phê. Mitch tin rằng thầy Morrie đã chọn thời điểm đó để ra đi một mình, vì thầy không muốn những người thân yêu phải chứng kiến giây phút cuối cùng đau đớn của mình. Thầy muốn ra đi nhẹ nhàng và thầy đã làm như thế. Đám tang của thầy diễn ra vào một buổi sáng gió lạnh của ngày thứ Ba.

Sau đám tang của thầy Morrie, Mitch kết nối lại với người em trai Peter, đang bị bệnh ung thư Lá lách ở Tây Ban Nha, một mối quan hệ khó kết nối trước đây. Và Mitch đã nói điều mà trước giờ chưa bao giờ dám nói:

“Peter là em trai duy nhất của anh. Anh không muốn mất mày đâu. Anh thương mày.”

Trích: Con đường triển nở tình yêu thương – Thiện Hữu

#Con_đường_triển_nở_tình_yêu_thương #Thiện_Hữu