CÂU CHUYỆN ĐÊM LỄ VỌNG MỪNG CHÚA PHỤC SINH 2026

PhucSinh

Đêm 4/4/2026 tại Dòng Nô Tỳ Thiên Chúa, con đã dự một buổi lễ Vọng phục sinh đầu tiên trong đời. Trong không khí ấm áp, chúng con về dự lễ được quý Soeur đón tiếp nhiệt tình, chu đáo, tràn đầy tình yêu thương và đã nhận được sự mầu nhiệm, một câu chuyện đức tin, giúp mình vượt qua những khó khăn thử thách còn hiện diện trong đời.

Nghi thức trang nghiêm, chỉn chu và tràn đầy Hồng ân. Buổi lễ diễn ra xen kẽ, đại diện từng Soeur đọc lời trong Thánh kinh, là các bài hát Thánh Ca, sau là lời cầu nguyện của cha chủ lễ.

Cha chủ lễ, sau những nghi thức cầu nguyện, ban nước Thánh, ban bí tích là những chia sẻ, những tâm tình mà cụ thể là câu chuyện đức tin mùa vọng phục sinh.

Cha tâm tình: Mọi cử hành chúng ta đang thực hiện, mọi nghi lễ mà chúng ta trang trọng, sốt sắng cử hành đều diễn tả một niềm vui duy nhất: niềm vui Chúa sống lại. Chúa sống lại để cho chúng ta được sống và sống thật, sống dồi dào. Chúa sống lại để mỗi người chúng ta tìm thấy ý nghĩa của đời mình, và Chúa sống lại để chúng ta biết con đường tìm về cõi sống thật.

Cha tiếp tục với câu chuyện thực tế gửi đến cộng đoàn:

Cách đây 3 tuần, chính xác là sau kỳ nghỉ Tết, con quay lại với việc giảng dạy thần học ở Đại chủng viện Thánh Giuse của Giáo phận Xuân Lộc. Đại chủng viện là nơi huấn luyện, đào tạo các linh mục tương lai. Chương trình đào tạo để trở thành một Linh mục ít nhất là cần 2 năm Triết học và 4 năm Thần học. Và trong lớp mà con đang phụ trách học kỳ này là lớp Thần học năm thứ 3, tức chỉ còn hơn 1 năm nữa là các thầy học xong, tốt nghiệp và chuẩn bị lãnh nhận chức Thánh.

Tương lai đang bày ra trước mắt, mọi việc đang được kỳ vọng bởi người thân và gia đình. Đùng một cái, sau khi tựu trường, sau những ngày nghỉ Tết, thầy lớp trưởng với nét mặt buồn nói: “Thưa cha, xin cha cầu nguyện. Từ trước đến giờ, chỉ có 3 tuần, chúng con đã mất đi hai người anh em trong lớp này. Một thầy xin chuyển hướng, vì thầy không tìm thấy con đường đi tu nữa mà bước ra bên ngoài xã hội. Nhưng mà thầy thứ hai mới đáng thương, đó là một thầy chủng sinh tên là Hùng thuộc Giáo phận Phan Thiết. Đây là lớp phó của lớp, là một trong những gương mặt sáng giá, vậy mà ngày 29 Tết tranh thủ để đi chúc Tết các cha giáo, chúc Tết các vị ân nhân, chúc Tết những người thân thì bị tai nạn chấn thương và được đưa vào bệnh viện Chợ Rẫy nằm hôn mê bất tỉnh 3 tuần chưa có tỉnh lại.

Các thầy khác đưa con xem, chiếc xe của thầy Hùng gặp nạn nó bẹp dúm lại. Và các thầy kể cả gia đình chưa được vào thăm bởi vì nằm trong phòng hồi sức tích cực, chưa tỉnh dậy, nằm miên man như vậy.”

Khi báo tin như vậy con nghe buồn lắm, bởi vì một người đang trẻ trung như vậy, sắp đạt đến được cái cùng đích của đời mình, thế thì lý do gì mà Chúa lại để tai nạn thảm khốc như vậy xảy ra? Và giá như người anh em đó đang đi lêu lổng chơi bời, hay là đang đi làm những việc gì đó trái với lại ý trời, trái với lòng người, làm những việc sai quấy thì chúng ta còn có thể cảm thông hoặc ít nhất là chúng ta bớt chạnh lòng. Nhưng đây là một người tu sĩ đang trên đường để thăm viếng, đang trên đường để bày tỏ cái lòng hiếu thảo, cái tình liên đới và bày tỏ cái trái tim của mình với những người là ân nhân, là ân sư của mình, thì tai nạn thảm khốc xảy ra.

Khi nghe tin như vậy, thấy cả lớp đều buồn và riêng bản thân của con ngày hôm đó cũng không tập trung vô bài giảng được, mà chỉ tìm cách hỏi xem số điện thoại của người thân là ai, người nào đang trực ở bệnh viện để hỏi thăm xem bao giờ thì mới được vào thăm người anh em này. Nhưng mà gia đình nói chính bố mẹ, anh chị em ruột thịt cũng chưa được vào, chỉ có bác sĩ và y tá chăm sóc cho thầy Hùng.

Chúng ta hãy đặt vào vị trí của bố mẹ và người thân, tất cả đều đang lo lắng, đang hồi hộp. Bởi vì không biết chuyện gì, cứ mỗi lần thấy bác sĩ gọi vào là trái tim như muốn nghẹn thắt, bởi vì không biết sẽ nhận được tin dữ hay tin lành. Cho đến khi người cha nghĩa phụ, tức là vị Linh mục đỡ đầu cho thầy Hùng đi vào, lúc này đã quá 3 tuần nằm rồi, người ta cho người nhà được mặc áo và chỉ một lần được vào một ngày và một người, thì cha đỡ đầu được vào. Ở ngoài bố mẹ và anh chị của thầy Hùng kể lại cho con biết là không nghe gì cả, chỉ nghe thấy tiếng khóc của một trái tim người cha, kêu tên của người con đang nằm bất động.

Cứ y như là Chúa Giêsu đang nằm bất động ở trong ngôi mộ trống khi xưa. Mà lúc bấy giờ, nếu như trên thập giá Chúa Giêsu đã kêu lên với Cha mình: “Cha ơi, cha hỡi, sao cha nỡ nào ruồng rẫy bỏ rơi con?” thì lúc này, trong những ngày này và nhất là trong biến cố phục sinh này, chúng ta dường như đang nghe tiếng của Chúa Cha kêu tên của Chúa Giêsu, Chúa Cha kêu để thức tỉnh Chúa Giêsu dậy. Cũng giống như vị Linh mục kia kêu ở trong phòng cấp cứu mà đến độ những người thân ở ngoài cũng muốn tan chảy, muốn rướm máu trong trái tim của mình.

“Hùng ơi, Hùng ơi, cha đây, con dậy đi, con mở mắt ra đi, con nhìn cha đi. Bố mẹ còn chờ con, giáo hội còn chờ con, anh em cùng lớp đang chờ con, chị ruột của con đang chờ con.”

Phép mầu diễn ra.

Thầy mở mắt lần đầu sau 3 tuần như vậy và ngay sau đó, thầy nhắm mắt lại, đôi tay bắt đầu nắm siết chặt đôi tay của người cha nghĩa phụ. Người cha mừng quá, vị Linh mục vội vã chạy ra để kêu bác sĩ và y tá. Và khi họ vào thì đo huyết áp lại thấy bình thường và đánh lay động thì cũng không thấy thầy mở mắt ra nữa. Nhưng đúng thật, đấy không phải là một sự tưởng tượng, đấy không phải chỉ là một sự mê man của một người cha có trái tim đang khao khát yêu thương và mong mỏi phép mầu xảy ra trong người thân của mình. Bởi vì ít lâu sau đó, chính thầy đã tỉnh dậy và cho đến ngày hôm nay được hồi phục một cách diệu kỳ.

Hồi phục của một con người đang nằm trong giây phút thập tử nhất sinh, một sự đánh động bởi một trái tim lay động của một tiếng kêu, của sự xé lòng, của những giọt nước mắt, của sự chân thành đổ ở trong cuộc đời của chúng ta.

Chúa Giêsu đã chết thật đấy, nhưng mà ngài chết bằng một sự chân thành, không có cái chết nào đẹp như cái chết của Chúa Giêsu, tình nguyện hy sinh mạng cho người mình yêu, mà người mình yêu là chúng ta đây.

Rồi chưa hết, Chúa chết rất đẹp ở cái chỗ là Chúa chết để cho chính Chúa Cha cũng phải đau đớn trong lòng. Bởi vì Chúa Cha cảm động trước sự vâng phục, phục tùng 100%, phục tùng đến giây phút cuối cùng, đến từng hơi thở, phục tùng trong từng suy nghĩ và lựa chọn của Chúa Giêsu.

Và chính Chúa Cha đã thức tỉnh con của mình dậy để cùng với con của mình để làm gì? Để kiện toàn tất cả những lời hứa, những dự định, đấy là cứu độ, là giải thoát, là chữa lành, là đem đến bình an cho tận thẳm sâu của tất cả những ai đã từng gặp gỡ Đấng đã chết trong sự chân thành và yêu thương.

Điều đó, có nghĩa là gì? Nghĩa là ngày hôm nay chúng ta trông chờ phép mầu đến ư? Ngày hôm nay chúng ta mong mỏi điều gì?

Chúng ta hãy bắt đầu lại từ chính lòng mình, từ chính cơ quan của mình, từ trái tim của mình. Chúng ta đừng trông mong những gì có thể xảy ra ngoài sự tưởng tượng của mình, nhưng hãy tập trung vào, tập trung vào tiếng nói của lòng mình, bằng thái độ cử chỉ, bằng lời nói và ánh mắt của mình, làm sao chúng ta gặp gỡ nhau, tiếp xúc nhau, nhìn nhau, đối xử với nhau bằng cả một trời chân thành. Cái sự chân, cái sự thiện, cái sự lành đấy trong trái tim của chúng ta được hun đúc lên từ tấm gương và sự phục sinh của Đức Kitô chịu hiến tế để cứu độ trần gian.

Thời gian sẽ trôi qua, nhưng bài học đức tin từ câu chuyện của Cha chủ lễ đêm lễ vọng tại dòng Nô tỳ Thiên Chúa và tình yêu của quý Souer dành cho chúng con là đáng quý, đáng nhớ,  rất nhiệm mầu và đầy Hông ân.

Con xin biết ơn duyên lành này, biết ơn vì được gặp gỡ, được nghe câu chuyện đức tin và nhận được sự mầu nhiệm trong buổi lễ Phục sinh và con tin rằng chúng ta hãy sống với tinh thần như cách Chúa sống lại: Chúa sống lại để cho chúng ta được sống và sống thật, sống dồi dào. Chúa sống lại để mỗi người chúng ta tìm thấy ý nghĩa của đời mình, và Chúa sống lại để chúng ta biết con đường tìm về cõi sống thật.

TP. HCM ngày 5/4/2026

Thiện Hữu

#Lễ_vọng_Phục_sinh #Thiện_Hữu #Tình_yêu_Chúa_Kito #Khai_Nguyên